Vụ Bác sĩ nhường máy thở: Đừng làm lạnh niềm tin | Nội Thất Hưng Thịnh Phát

Vụ Bác sĩ nhường máy thở: Đừng làm lạnh niềm tin

Tuần vừa rồi, khi trở lại Bệnh viện dã chiến số 12 lần thứ ba, tôi được bác sĩ Trọng Tường, giám đốc, mời đi cùng trong một cuộc viếng thăm đặc biệt: thăm nhóm y bác sĩ, tình nguyện viên không may trở thành F0 trong tuần thứ hai vận hành bệnh viện. Quà là vài gói bánh, vài hộp sữa.

Cửa phòng cách ly mở, người bác sĩ – nay trong vai F0 – không giấu xúc động khi nhìn các đồng nghiệp trong bộ đồ bảo hộ bịt bùng. Anh gãi đầu, tỏ vẻ lúng túng: “Con trai tôi nó nhắn tin chọc quê ba: Ba nói ra trận mà mới đi đã bị thương rồi. Đúng là tôi dở quá, làm phiền đến mọi người…”.

Bác sĩ Tường cười sau lớp khẩu trang: “Con trai đùa thôi, nhưng đúng là anh em mình đang cùng ra trận. Trận chiến thật sự nên có lúc có người bị thương. Chuyện không mong muốn, không ai có lỗi. Anh tạm nghỉ ngơi thì chúng tôi choàng gánh. Mấy hôm nữa quay lại, phải khỏe, phải chiến đấu gấp đôi nha…”.

Đội của bệnh viện 12 đang có 4 người phải tạm nghỉ như vậy.

Số bệnh nhân xuất viện mỗi ngày vẫn tăng nhưng chưa cân bằng được với lượng bệnh nhân mắc mới, với bệnh nhân trở nặng, với những người cần máy thở. Áp lực trên vai các y bác sĩ bệnh viện dã chiến, bệnh viện điều trị, bệnh viện hồi sức là ngàn cân trên hơi thở để giành giật sự sống cho bệnh nhân.

“Ngoài chuyên môn, tinh thần là quan trọng nhất. Anh chị em chúng tôi cần phải giữ vững được niềm tin để tiếp tục…” –  bác sĩ Tường, bác sĩ Đoàn, bác sĩ Lan Anh, bác sĩ Thương, bác sĩ Linh… mà chúng tôi gặp những ngày vừa qua đều nói vậy.

Khó khăn đến khắc nghiệt là có thật, thiếu thiết bị y tế có lúc cướp đi sinh mệnh bệnh nhân là có thật, bác sĩ kiệt sức là có thật, nguy hiểm bị lây nhiễm khi cùng thở với bệnh nhân F0 là có thật. Các bác sĩ đang ngày càng cứng cỏi, bản lĩnh để biến mình thành chiến sĩ cũng là có thật. Tinh thần của họ không thể bị lung lay.

Cũng vì những điều có thật ấy mà đêm 7-8 không biết bao nhiêu người đã rơi nước mắt, trằn trọc đêm không ngủ khi đọc được câu chuyện của “bác sĩ Khoa”. Cuộc tranh luận vì những điểm phi logic, phi y khoa bùng lên và đến 8-8 thì mọi người đã biết đó là một câu chuyện không có thật.

Nhiều người cảm thấy niềm tin, tình cảm bị tổn thương, nhưng sâu xa hơn, có lẽ họ đều đã trút được nỗi nặng lòng: vậy là không có bác sĩ nào phải đối mặt với tình huống nghiệt ngã đến vậy, vậy là các chiến sĩ áo trắng của chúng ta vẫn đang được bảo vệ hết mức trên các tuyến đầu. Họ đã không phải cô đơn, không phải đánh đổi và chưa phải hy sinh.

Có lẽ câu chuyện này rồi sẽ lại trôi đi, chìm lấp đi như đã bao nhiêu lần tin giả xuất hiện trên mạng xã hội. Nhưng mong đừng xuất hiện những câu chuyện gây ngỡ ngàng thế này một lần nữa. Dẫu có ai tô vẽ hay tinh vi làm ra cái đẹp nhằm mục đích nào đó, giả vẫn là giả. Dịch bệnh đã làm cho mọi người mệt mỏi lắm.

Cái đẹp giúp con người lạc quan, tin tưởng, là năng lượng mà cả xã hội đang cần để vượt qua hiện tại khó khăn, tiếp sức bước lên những gập ghềnh phía trước. Nhưng cái đẹp phải tồn tại và nảy nở trên sự thật cuộc đời, như nắng ấm, như hoa thơm. Đẹp giả không giá trị nhưng lại có thể làm lạnh lẽo đi niềm tin vốn luôn ấm áp vào cái đẹp thật.

Nguồn: https://tuoitre.vn/dung-lam-lanh-niem-tin-20210809080145616.htm

Bài viết cùng chủ đề:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.